![]()
-Dì ngủ ngon không. Cám ơn em, đêm qua quá căng thẳng trí não giờ thiếp được giấc dài. Còn Tài khoẻ chưa...Tài bước tủ mở lấy túi xách quần áo, tìm khăn lông vào nhà tắm. Dì cũng dậy bước theo sau để rửa mặt vệ sinh. Hai người lại ngồi bộ ghế sa-lon uống nước cho thật tỉnh mỉnh, hạ nhiệt trong cơ thể vì nhà không quạt máy, không máy điều hòa phòng ngoài. Bắt đầu phân ngôi thứ, kêu bằng “dì” xưng “con” như xưa nay nữa. Mình gọi nhau bằng tên và xưng chị em có lẽ thuận nhỉ vì Tú Quyên chỉ hơn con con đầu lòng hai tuổi.-Nè chị Quyên, nghe ba nói:” mục ruồi ẩn tướng và còn bên dưới còn đặc biệt nữa”. Ẩn tướng... con rán gìn giữ để nhà ta hưng phát lâu dài, như vang bên tai.Quyên suy nghĩ dấu diếm “em cháu” làm gì, nhất là giờ nầy Tài là ân nhân, cưu mang lo lắng cho mình. Biết đâu có lợi....mặt nào đó.-Đúng, ba đã thấy hết đường nét mỹ miều trên cơ thể trời ban của chị.-Chị có thể nào...cho xemChi vậy, ở đây bất tiện và không khí lại nóng.Quyên đứng dậy bước vào buồng ngủ có phần mát dễ chịu hơn. Tài nối đuôi theo sau.-Em muốn tự vén áo xem hay chờ chị cởi trên dưới. Dứt lời nàng tay đưa cao kéo chiếc áo tuột hẳn phơi ngực trần, nàng lấy tay nắm vú trái đẩy sang bên chỉ mục ruồi, quan sát như hết hồn giờ nầy nó không còn hồng đậm như lúc mới quen lấy Thế Mỹ, ba năm qua nhưng không nói ra. Thế Tài đứng cách đó vài bước trân trố nhìn bộ ngực đồ sộ như bị hớp hồn. Chưa kịp hoàn hồn, nàng tiếp mở nút, mở kéo rơi quần short xuống nền nhà chỉ còn xì líp nhỏ xíu che đủ bướm, thật gợi dục bèn bước lại gần để nhìn kỷ, nhưng không dám chạm da thịt nàng. Quyên dùng hai ngón tay tuột sợi lưng quần hóp bụng cho vật vướng bận sau cùng.-Trời ơi, hương thơm từ âm hộ xổng ra, mùi thoang thoảng dễ chịu trong phòng. Chòm lông bạch kim óng mượt nằm như chẻ ngôi trên chiếc mu vun cao, từng sợi dài buông thỏng xuống hai bên mép cách lã lơi. Khiến chàng như đắm say, Tài lòng run run như sợ sệt điều gì. Bàn tay chàng cứ ngập ngừng, cảm thấy cứng và thun lại, muốn chạm da thịt để quan sát kỹ càng “trọng điểm” những gì còn ẩn sâu trong thâm cung của “vương phi”, mà ba khéo tuyển.-Chị ơi làm sao bây giờ?!Ban ngày đâu có “trăng sao”, chỉ có ta với ta ở hạ thế, chỉ có chị với em trong phòng. Tài biết chắc Quyên nếm trãi vị ngọt ngào tình yêu với cha mình, nhưng khả năng “duy trì nòi giống”, khẩu súng cũ khạc đạn không vào mục tiêu. Muốn thay cha tiếp tục sự nghiệp xây cất dỡ dang, như lời trối...-Em cứ tự nhiên quan sát, bằng tay bằng mắt...Lòng còn run run đầy hồi hợp..., bạo dạn hơn bàn tay Tài chạm ngay “vùng đầy hứa hẹn” của vương phi. Banh ra, thịt âm môi đỏ hồng tươi tắn, làn nước óng ánh nồng nàng mùi thơm khứu giác hơn.Chứng tỏ mình đáng mặt anh tài, là người đàn ông đích thực. Tài úp mặt mình, thọc sâu chiếc lưỡi khuấy động, mềm mại tém vét hai vành âm môi mặt trong, ngoài một chập, Quyên nhỏn chân lên hít hà từng chập..-Chị sướng điếng người em ơiNàng lẩm bẩm như không ra lời. Từ ngày lấy anh Thế Mỹ gặp “cảnh trống đánh xuôi kèn thổi ngược” nghe rền vang nhưng không đến đâu.Thế Tài muốn thám hiểm nơi thâm sâu để chiếm mỏ vàng chưa khai phá, tấm trinh nguyên còn “vẹn toàn”. Còn Tú Quyên như đang rơi xuống bể khơi, bám lấy Tài là chiếc phao, là con thuyền là chỗ nương tựa cho nàng trong nguy khốn bây giờ.Thế Tài đứng lên miệng như lẫm bẩm thầm trong ký ức sống dậy hồn người cha gọi về như cho phép, bèn nắm tay người di- Tú Quyên hai luồng điện chạm nhau, nàng như tươi hẳn.-Em Thế Tài chị.... đãChưa dứt thì vòng tay chàng đã ghì sát hai thân thể nhập một, đặt nụ hôn trên má người dì ghẻ, không còn ngượng ngùng Quyên đáp trả nhiệt thành giai nhân. Nàng như bắt đầu buông thả thân mệnh cho bềnh bồng trôi nổi theo mệnh số của người con trai của chồng, đôi mắt đầy mơ màng, đầu hơi ngửa lên trần. Tài tìm hương vị người phụ nữ do cha bỏ lại đang bơ vơ giữa trần thế. Bèn quay người Quyên lại lưng áp sát ngực mình thoa nắn cặp vú mướp dễ dàng hơn, thật sướng vừa êm diệu, vừa mát cách thần kỳ, Tài bèn hôn theo vành tai nàng, Quyên thấy dạt dào tình yêu sống dậy trong lòng, rồi thầm tạ tội với chồng mình.
HÔN NHÂN P7
Nhãn: HÔN NHÂN