VỢ HỜ, CHỒNG HỜ P4

Chỉ để ý đến các “dân chơi” trước mặt cũng đủ làm tôi... choáng ngợp. Mặc dù, cố chọn bộ đồ “ăn nói” trong tủ áo quần nhưng tôi vẫn cảm thấy “Tư Ếch về thành” trước cách ăn mặc cực kỳ thiếu vải của các cô.

Vi Anh với chiếc áo voan mỏng để lộ chiếc nịt ngực giá hàng triệu bên trong với bộ ngực “chỉnh tu” hết 3 ngàn mỹ kim. Còn Thể Phượng thật sex hết nói, trong váy cực ngắn, thiếu “phụ tùng” khiến mỗi lần cô nhảy “nó” cứ đung đưa trông thật mát mắt... cộng chiếc rốn lũng lẳng hai hạt ngọc lóng lánh, dây chuyền vàng trên cổ thật khêu gợi.
Các em ăn mặc hở hang dựa cột nhảy nhót tưng bừng, trai thanh gái tú đứng dưới ngửa cổ nhìn lên đầy thèm khát, là một cách câu khách đắc lợi của nhà hàng.

Những cậu, cô ấy là con nhà đại gia còn khá trẻ song dường như những va vấp với cuộc sống đã khiến họ già dặn hơn nhiều so với tuổi đôi mươi, mỗi đêm họ “đốt” chục triệu đồng là chuyện thường. Phải thừa nhận các cô có khuôn mặt khá xinh, dáng người mẫu, song trên gương mặt lạnh lùng có vẽ phớt đời và cách nói chuyện bất cần ai, có lẽ họ sống trong gia đình không mấy hạnh phúc. Đó cũng là căn nguyên làm họ chán chường và hàng đêm thường tụ tập với bạn bè khác tới quán rượu, nhà hàng, trở thành một thiếu gia ăn chơi khét tiếng. Ở đó, những người đồng cảnh ngộ sẽ gặp nhau để cởi bớt những chất chứa tự đáy lòng mà họ luôn than phiền là chán, là khổ và phải chịu đựng...
-Chị không nhảy à? Trả lời tôi là câu nói nhát gừng:”Sao lại không đến đây là để nhảy chứ làm gì?”.

Người đàn bà khoảng tứ tuần, mặc bộ đầm đen, chân mang guốc cao gót, đôi lông mày kẻ xếch ngược xem dâm đảng tợn, cổ áo rộng hơn mức bình thường, như khoe hết nọng vú, ngồi đung đưa theo tiếng nhạc. Sau vài câu xã giao người phụ nữ có vẻ dịu giọng hơn.
-Tôi hỏi:”Chắc các đôi đến đây đều là vợ chồng?”
-Úi trời ơi!, làm gì có. Toàn “cặp” đấy. Bà cười ra vẻ diễu cợt trước sự ngốc nghếch của tôi.
Nhạc tắt đứa con gái của bà rời tay bạn nhảy về bàn tu nước ừng ực... Hai mẹ con bà tuần nào cũng đến sàn nhảy 3-4 buổi. Thúy Quỳnh -con gái bà- cho biết các kiểu nhảy fan- “fantasy” khua chân múa tay là “xưa rồi Diễm” cổ lổ bỏ đi Tám. Bây giờ nhảy là phải lắc mông, khoe bộ ngực, uốn bụng càng nhiều càng “sốc”, mặt phải “chảnh”, phải đeo kính mát thời trang khi nhảy mới đúng “chất”.

Nhạc lại nổi, bà nhảy phắt khỏi ghế. Dắt tay dìu theo tiếng nhạc là cậu thanh niên hơi gầy, khoảng 20 tuổi. Bà khoe sở dĩ bà nhảy giỏi là do “bạn nhảy”. Trước đây bà bỏ công theo học lớp khiêu vũ căn bản, do vũ sư Diễm Hồng-Dennis hướng dẫn. Nguyên nhân dẫn đưa bà đến thế giới ồn ào ban đêm nầy do ông chồng “bất lực” đã nhiều năm nay.
Mang niềm cô đơn đến với khiêu vũ, rồi bà tìm ở nó niềm đam mê bất tận không thể rời bỏ. Hai thanh niên gầy gò là bạn nhảy của hai mẹ con bà đêm nay vả mồi hôi. Cả buổi nhảy cật lực, họ chỉ nhận 50 ngàn đồng...

Buổi khiêu vũ kết thúc, dân chơi túa ra đường, một vài người say khật khưởng được đồng bạn dìu đến nơi khác. Một vài cô gái khác phóng lên xế hộp Mercedes E. 200 cùng với gã trai mới quen đi “karaoke bay”-thuốc lắc, số khác vào nhà trọ trong bước chân thấp chân cao của những người say.

Chúng tôi cố bám thật nhanh gót chân của bà, và thật không ngờ người đi chung bà lại là anh “bạn nhảy” lúc nảy. Đêm khuya khoắc, họ lại đưa nhau đến khách sạn trên đường Lê Thánh Tôn, họ đổi địa bàn “nhảy...tiếp hồi kết”. Con gái bà ngừng xe cho mẹ và kép bước xuống, rồ ga vọt...

Có lẽ họ là khách thường trực chỉ ghé quầy lấy chìa khóa phòng, rồi biến dạng vào trong...

Cả trước cửa và trong quán của khách sạn, chúng tôi bắt gặp một số cô gái chào hỏi một số “ông bạn ngoại quốc” hay Việt kiều?!, cách rất ư là thân mật, gợi tình, ôm hôn thôi chưa đủ lại còn đưa tay “bóp” tỉnh bơ, nhéo mông khiến họ nhảy dựngcách khoái trá, trửng giởn cười rộ lên gây ồn ào trước đám đông.